
Chánh niệm không phải là thư giãn
Nếu bạn ngồi xuống để thấy dễ chịu hơn và rồi thấy tệ hơn, có thể bạn đang thực hành đúng.

Ba hơi thở đầu ngày
Không cần hai mươi phút. Ba hơi thở trước khi chạm vào điện thoại đã đủ để thay đổi cách ngày hôm đó bắt đầu.

Cơ thể như một kho lưu trữ: khi ký ức không thành lời
Vì sao có những nỗi đau ta không kể được thành câu chuyện, nhưng lại nhớ rất rõ bằng nhịp tim và hơi thở.

Quét cơ thể: bài thực hành đơn giản nhất mà khó nhất
Không có gì để làm ngoài việc đi từ ngón chân lên đỉnh đầu. Và đó chính là chỗ khó.

Ăn trong chánh niệm mà không biến bữa ăn thành bài tập
Không cần nhai ba mươi lần mỗi miếng. Chỉ cần vài phút đầu bữa không có màn hình.

Khi ngồi thiền làm ta khó chịu hơn
Với một số người, sự tĩnh lặng không mang lại bình an mà mở cửa cho những thứ đang được giữ chặt.

Chánh niệm và não bộ: điều khoa học đã và chưa nói
Có bằng chứng thật, và cũng có rất nhiều tuyên bố vượt xa dữ liệu. Phân biệt hai thứ đó là việc đáng làm.

Đi bộ như một thực hành
Cho những người không ngồi yên được. Chuyển động đôi khi là cửa vào dễ hơn sự tĩnh lặng.

Lòng tự bi: tử tế với mình không phải nuông chiều
Nỗi sợ phổ biến nhất là nếu thôi khắc nghiệt với bản thân thì mình sẽ buông xuôi. Dữ liệu cho thấy điều ngược lại.

Ghi chú cảm xúc mỗi tối
Hai dòng trước khi ngủ. Không phải nhật ký, không cần hay — chỉ cần đúng.

Chánh niệm giữa đời thường, không cần toạ cụ
Rửa bát, xếp hàng, chờ đèn đỏ. Những khoảng bị coi là chết thật ra là chỗ thực hành sẵn có nhiều nhất.