Sợ hãi có một đối tượng cụ thể và biến mất khi mối nguy đi qua. Lo âu thì không cần đối tượng, và vì thế không biết khi nào nên dừng.

Hai trạng thái khác nhau
Sợ hãi là phản ứng trước một mối nguy đang hiện diện. Nó bùng lên nhanh, huy động cơ thể, rồi tắt khi mối nguy đi qua.
Lo âu hướng về tương lai. Nó không cần một con vật trong bụi rậm, chỉ cần khả năng có một con vật ở đó.
Vì sao lo âu kéo dài hơn
Vì không có sự kiện nào đóng vai trò kết thúc. Mối nguy tưởng tượng không bao giờ đi qua thật, nên tín hiệu báo động không bao giờ nhận được lệnh tắt.
Hệ quả trên cơ thể
Sợ hãi là một đợt sóng. Lo âu là mực nước dâng — thấp hơn nhưng không rút, và chính điều đó mới làm kiệt sức.
Ý nghĩa thực hành
Với sợ hãi, việc cần làm là xử lý tình huống. Với lo âu, việc cần làm thường là làm việc với chính hệ thống báo động, chứ không phải với nội dung mà nó đang báo.

